Tương truyền trên đảo Bồng Lai có Bát Tiên, trong đó có một vị tiên nổi tiếng tên là Lã Động Tân.
Trước khi thành tiên, ông vốn là một thư sinh.
Nhưng sau hai lần thi cử đều thất bại, ông không còn tha thiết công danh nữa.
Ông sống dựa vào gia sản tổ tiên để lại, ngày ngày ngao du sơn thủy và sống cuộc đời tự do tự tại.
Khi còn chưa thành tiên, Lã Động Tân có một người bạn đồng hương tên là Cẩu Yểu.
Cha mẹ của Cẩu Yểu đều qua đời sớm, gia cảnh vô cùng nghèo khó.
Lã Động Tân rất thương cảm nên kết nghĩa huynh đệ với anh và mời về nhà mình sống cùng.
Ông hy vọng bạn mình chăm chỉ học hành để sau này có ngày đổi đời.
Một hôm, có vị khách họ Lâm đến thăm nhà họ Lã.
Nhìn thấy Cẩu Yểu khôi ngô và chăm chỉ học tập, ông liền nói muốn gả em gái cho anh.
Lã Động Tân lo hôn sự sẽ ảnh hưởng việc học của bạn nên vội từ chối.
Nhưng khi biết chuyện, Cẩu Yểu lại vô cùng động lòng và chủ động đồng ý cuộc hôn nhân này.
Lã Động Tân thấy vậy cũng không ngăn cản nữa.
Nhưng ông đưa ra một yêu cầu kỳ lạ:
“Sau khi thành hôn, ta muốn ngủ cùng tân nương ba đêm đầu tiên.”
Nghe vậy, Cẩu Yểu vô cùng sửng sốt.
Nhưng sau nhiều lần suy nghĩ, cuối cùng anh vẫn cắn răng chấp nhận.
Ngày cưới diễn ra, Lã Động Tân vô cùng vui vẻ.
Trong khi đó, Cẩu Yểu xấu hổ đến mức không dám gặp ai.
Đêm tân hôn, cô dâu ngồi trên giường với khăn voan đỏ phủ đầu.
Lã Động Tân bước vào phòng nhưng không nói gì.
Ông chỉ ngồi dưới đèn chăm chú đọc sách suốt đêm.
Cô dâu đợi mãi đến khuya mà không thấy ông lên giường nên cuối cùng tự ngủ thiếp đi.
Ba đêm liên tiếp đều như vậy.
Sau ba ngày, Cẩu Yểu mới bước vào phòng tân hôn.
Nhìn thấy vợ mình đang khóc tủi thân, anh vội vàng xin lỗi.
Cô gái nghẹn ngào hỏi:
“Tại sao ba đêm qua chàng chỉ đọc sách mà không hề lên giường?”
Nghe đến đây, Cẩu Yểu sững người rồi bỗng bật cười lớn.
Anh cuối cùng cũng hiểu được ý tốt của Lã Động Tân.
Ông làm vậy chỉ vì sợ anh mê đắm chuyện vợ chồng mà bỏ bê học hành.
Dù cách làm có phần nghiêm khắc nhưng tất cả đều là để khích lệ bạn mình.
Sau khi nghe giải thích, vợ chồng Cẩu Yểu vô cùng cảm động.
Họ cùng nói rằng sau này nhất định sẽ báo đáp ân tình ấy.
Vài năm sau, Cẩu Yểu thi đỗ làm quan lớn.
Vợ chồng anh rời quê đến nơi nhận chức sau khi lưu luyến chia tay gia đình Lã Động Tân.
Thoáng chốc tám năm trôi qua.
Một mùa hè nọ, nhà họ Lã bất ngờ gặp hỏa hoạn.
Toàn bộ gia sản bị thiêu rụi thành tro.
Lã Động Tân chỉ còn cách dựng tạm một căn nhà tranh để che mưa che nắng.
Cuộc sống vô cùng khó khăn.
Cuối cùng, vợ chồng ông quyết định đến tìm Cẩu Yểu nhờ giúp đỡ.
Sau hành trình gian khổ, Lã Động Tân cuối cùng cũng đến được phủ của Cẩu Yểu.
Cẩu Yểu tiếp đón ông rất nhiệt tình và tỏ ra vô cùng thương cảm.
Nhưng suốt hơn một tháng, anh tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện giúp đỡ tiền bạc.
Lã Động Tân bắt đầu nghĩ rằng bạn mình đã quên nghĩa cũ.
Trong cơn tức giận, ông lặng lẽ bỏ đi mà không từ biệt.
Khi trở về nhà, Lã Động Tân bất ngờ thấy một căn nhà mới đã được xây dựng hoàn chỉnh.
Ông còn nhìn thấy giấy tang trắng dán trước cửa nên vô cùng hoảng hốt.
Bước vào trong, ông thấy một cỗ quan tài đặt giữa đại sảnh.
Vợ ông mặc đồ tang đang khóc nức nở.
Ông khẽ gọi:
“Nương tử…”
Người vợ quay đầu lại nhìn thấy ông thì sợ hãi run rẩy.
Bà lắp bắp hỏi:
“Ông… ông là người hay ma?”
Lã Động Tân vô cùng khó hiểu.
Lúc ấy, vợ ông mới kể rằng sau khi ông rời đi, có rất nhiều người tới xây nhà mới rồi bỏ đi.
Vài hôm trước, lại có người mang một cỗ quan tài tới và nói rằng ông đã chết bệnh ở nhà Cẩu Yểu.
Nghe xong, Lã Động Tân hiểu ngay đây là kế hoạch của bạn mình.
Trong cơn tức giận, ông cầm rìu bổ đôi cỗ quan tài.
Bên trong không phải thi thể mà là đầy vàng bạc châu báu.
Trên đó còn có một lá thư ghi rằng:
“Cẩu Yểu đâu phải kẻ phụ lòng.”
“Trên đường đã cho vàng bạc và xây nhà mới.”
“Ngươi từng để vợ ta phòng không ba đêm.”
“Ta cũng khiến vợ ngươi khóc đến đứt ruột vài ngày.”
Đọc xong lá thư, Lã Động Tân vừa tức giận vừa bật cười bất lực.
Ông thở dài nói:
“Hiền đệ à, cách giúp người của đệ thật khiến ta khổ sở quá.”
Từ đó, hai gia đình càng trở nên thân thiết hơn.
Về sau, vì tên “Cẩu Yểu” phát âm giống với “chó cắn”, câu chuyện dần được truyền miệng thành câu:
“Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt.”
Câu chuyện nhắc chúng ta rằng nhiều khi lòng tốt bị hiểu lầm không phải vì nó không chân thành, mà vì người khác chưa nhìn thấy hết dụng ý phía sau.
Sự tử tế thật sự đôi khi cần thời gian mới được thấu hiểu.
🌟 Bài học rút ra
Đôi khi lòng tốt không được người khác hiểu ngay lập tức, nhưng sự chân thành thật sự cuối cùng vẫn sẽ được nhìn thấy.